Hôm nay đã là ngày 7 tháng 1 rồi,mọi thứ mới nhanh làm sao
mới ngày nào mình đi về từ sân bay.mừng thật là mừng khi máy bay singapore đặt cánh xuống tphcm.tạm biệt singapore.mình nghĩ thế.nhưng bây giờ luyến tiếc quá,mình tiếc mấy ngày qua ở bên gia đình.ko lo k nghĩ.thanh thản vô cùng và cho phép bản thân buông thả
mấy ngày rồi sọan thời khóa biểu.hóa ra học mà chi chít và biết tranh thủ thời gian thì cũng k đến nỗi quá khó khăn,mình có thể làm được,vậy cũng tốt.giờ cố gắng học tập.
hôm qua đi với ba,xong có kể về tương lai.10 năm nữa sẽ như thế nào.ba mẹ cũng muốn qua sing với mình.4 năm trước đã nuôi giấc mộng đi singapore.4 năm trôi qua và 3 năm cấp 3 mình nỗ lực làm việc gấp đôi mọi người vì không những luyện thi đại học với 5 môn chính mà còn cả sổ điểm và học bạ đẹp trong lớp.mọi thứ đều có sự bù đắp.và ngay cả bây giờ.dù xa nhà có khó khăn cách mấy mình cũng sẽ cố gắng đến cùng.vì gia đình của mình.vì ba mẹ và em tí nị của mình nữa,
hôm qua đã làm 1 chuyện trc giờ mình nghĩ mình sẽ k dám làm.mình không còn là con gái nữa.đã thuộc về người ta mất rồi,thế nhưng mình sợ quá.mình thật sự sợ mất anh ấy.đã trao nhiều như thế.bây giờ mình biết tính sao,mình lại suy nghĩ và lo sợ.sáng nay có chút chuyện nhưng cũng suy nghĩ.rất sợ cảm giác ai đó từ bỏ và chán ngán mình.rất sợ tổn thương.mình biết làm gì bây giờ,sao mình lại sợ như thế.trc giờ mình chẳng biết sợ là gì cả
nhưng giờ mình không có tự tin nữa.mình đâu còn trong trắng nữa.nếu anh không lấy mình.thì mình biết làm thế nào?
rất yêu anh ấy.nhìn anh ấy thật không cầm lòng dc.anh có biết em yêu anh nhiều lắm không?đừng bao giờ chán em anh nhé.em rất rất sợ.,em biết phải làm gì đây?em đã thuộc về anh rồi.nhưng làm thế nào để chắc chắn dc anh sẽ thuộc về em mãi mãi?
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét