pls stay beside me until u die

Thứ Năm, 20 tháng 1, 2011

Ngày 20 tháng 1

Thật là nhanh.mới đây đã 2 tuần qua bên sing
nhưng sao cảm giác của mình có gì đó khác lạ,không biết giải thích thế nào.mình cảm thấy buồn và cô độc.vì ở đây không ai là bạn bè thân thật sự trừ các bạn là người vn.thật kì lạ và khó hiểu
có lẽ ngôn ngữ là cái quan trọng nhất.quan trọng hơn nữa mình dù gì cũngđến từ vn.và không phải người bản xứ.đi học 1 mình.ăn uống 1 mình.còn các bạn trung quốc malay ấn độ gì gì đi nữa cũng có nhóm có bạn bè.đi không bị 1 mình
tự dưng mình nhớ ngày xưa nếu mình đi đâu đó 1 mình chắc chắn mình sẽ nghĩ đến ánh mắt soi mói của những người khác.sao lại đi 1 mình.chắc chắn con nhỏ đó quá khó ưa nên chẳng ai chịu đi cùng




Mình làm lab với 1 đứa con gái singapore.lúc đầu nó có vẻ khá thân thiện nhjưng sau đó thì k hề như vậy.lúc mình làm với nó rồi mình mới hiểu thì ra ngừơi bản xứ có vẻ hơi nghiêm khắc coi trọng điểm số và có vẻ không thích dân ngọai quốc cho lắm.thật sự cái gì cũng là ngoài mặt.nghe có vẻ giả dối nhỉ.nhưng cuộc đời là như vậy
có lẽ đây không phải là nhà cùa mình.cứ nghĩ đi làm về tối mở cửa chỉ có 1 mình mình.chẳng bạn bè chi vì ở đây ai nấy cũng đều bận rộn.và thế là cái tình cảm con người cứ khô hạn đi.có lẽ là tình cảm không như ở quê hương mình.ở đây mình cảm thấy thật sự lạc lòai



mình còn cả 1 đống tutorial.1 đống lab điện với mấy cái mạch điện dài ngoằng và sau đó phải học cái môn effective communication team dành cho engineering đặc biệt là computer enginering với ý tưởng how to communicate và cuối cùng mình là đứa duy nhất trong lớp từ vn.và sau đó chúng nó nói tiếng trung mình chả hiểu gì cả
quan trọng hơn
mình còn phải làm cái lập trình là 1 project lớn với mấy đứa trung quốc và ấn độ là trùm về programming khiến mình cảm thấy thật sự áp lực.hiện tại mình cảm thấy rất mệt.rất rất mệt
mình chỉ mong 1 ngày nào đó có thể gặp anh.ai đó nói đi du học hay đi nứoc ngòai là thật sự sung sướng.là có tương lai này nọ,ước chi họ cũng được đi để họ biết được không có bạn bè và người thân bên cạnh sẽ như thế nào.
để họ biết được cái gì cũng có thể quan trọng nhưng không gì có thể so sánh được với gia đình.vì gia đình là vô giá.và chính vì thế con người ta mới có thể hy sinh vì đất nước vì gia đình là bên trong 1 đất nước
mình nhớ anh quá.chắc anh học rất mệt,không biết anh có quên mình hay không?
chúng mình sẽ gặp nhau anh nhé.em còn chờ anh trao nhẫn cho em và cưới em làm vợ.em yêu anh ox.và em sẽ mãi mãi là nhím mỏ nhọn của anh

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét