Hôm nay có 1 đứa bạn về Singapore.Vy cùng chung cluster với mình.không biết nó như thế nào.nằm 1 mình trong phòng có bùôn lắm không?và mình chợt nhớ đến mình.nhanh lắm thôi.mình sắp về lại Sing rồi.lại về cái nếp sống 1 mình.và mình chắc nhớ cả nhà.nhớ ba mẹ lắm.mấy ngày qua thật sự là mấy ngày ít ỏi được ở bên gia đình
mình không phải ai đó thật giỏi và tài năng.nhưng vẫn ước mong có thể ở lại được bên sing và rước ba mẹ qua.sing tuy không phải là 1 thiên đàng nhưng thực tế.có nước sạch.không khí sạch.có người vn.có bệnh viện tốt.có luật pháp an ninh.có tàu điện ngầm.rồi ba mẹ sẽ thích ở đó.mình sẽ trả góp một căn nhà nhỏ.rồi thì ba mẹ sẽ ở chung với mình.mình sẽ nuôi cả tí nị.rồi thẳng mèo đi học ở sing.rồi lập nghiệp và phụ chị hai nó lo cho ba mẹ.ba mẹ sẽ được nhà nước lo phần bảo hiểm.như vậy.uh,thì mình chỉ muốn ba mẹ được những phần tốt nhất.mong cho cả nhà sẽ được bên nhau,
rồi thì anh sẽ đến với mình anh nhỉ.biết là anh sẽ k bỏ mình đâu.nhưng lại suy nghĩ,anh có chịu dến sing vì mình không?
mình có ích kỷ quá không?vì anh ấy còn có gia đình của anh ấy nữa.
rồi thì mẹ anh ấy có chịu chấp nhận mình không?mình suy nghĩ thật là nhiều quá
về lại sing .mình rất sợ.mình sẽ cô đơn.và sẽ chỉ 1 mình để chống chọi.mình buồn nhiều lắm/hồi đó mình làm nhóm hay đi từ thiện với mấy đứa sing.sau đó mấy đứa đó về nhà.mình thấy rất rất buồn.mình về nhà thì có ai?ai sẽ ở bên cạnh và chia sẽ với mình?
lúc nào cũng có anh ngốc ấy ở bên cạnh.thât ra cả quãng thời gian qua.,nếu không có anh ấy.mình không biết mình sẽ thế nào.mình phụ thuộc quá nhiều vào anh ấy có phải không?
sáng nay cho anh ấy xem wc.bây giờ hối hận quá.biết anh không chê mình.nhưng càng thấy có lỗi và không xứng đáng với anh.thấy anh thật thiệt thòi.thiêt thòi nhiều lắm
hôm qua vì mình làm 1 cái note.rồi nhắn mình 2 cái tin.ghi fb với mình là anh yêu em.thật lâu lắm mới thấy tên ngốc ấy bày tỏ tình cảm.thật ngốc ngốc vô cùng.làm thế mình càng thấy thiệt thòi cho anh.thôi thì sau này ráng làm điều gì đó bù đắp cho anh vậy.em không biết có thể làm gì nữa.nhưng dù có chuyện gì xảy ra.em cũng bên cạnh anh yêu của em
không biết mình có thật hiểu anh không.mình biết anh ấy xem trọng tình cảm.và cũng rất yếu đuối.nói thế chắc tức giận=-=.nhưng biết rõ anh ấy đang sợ.mình cũng thật ngốc.chẳng thể làm gì dc cả.lại thấy trách bản thân
anh học rất giỏi.mọi chuyện đều rất tốt.ba mẹ cũng bên cạnh.em chỉ muốn anh được hạnh phúc.em sẽ là bx ngoan của anh
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét