pls stay beside me until u die

Thứ Bảy, 22 tháng 1, 2011

đêm 22/1

tối nay mẹ gọi dt nói với mình mẹ và thằng Mèo đang ăn ở Nowzone.mà sao mình cũng thật kì lạ.mình thấy thương mẹ quá.mẹ chắc nghĩ mình ăn uống kham khổ lắm.nhưng đâu có phải như thế.mình cũng sống thật thảnh thơi và sung sướng
mình tiết kiệm dc khỏang 765$.con số cũng nhiều cho việc ở chung với cô bạn này nhỉ,nhưng sẽ cố gắng thôi.dạo này mình thấy mình có nhiều vấn đề trong giao tiếp thì phải.càng ngày càng ít nói và mình cũng chẳng muốn đi gặp thế giới xung quanh chút nào
Qua blog của chàng ngốc đó lại 1ythấy xóa hết các bài vết cho mình.thế mà mình vẩn chưa kịp copy để giữ lại làm kỷ niệm.có lẽ giận lắm.rất giận.cũng k hẳn.lúc đó sẽ là sự thất vọng giống mình vậy.rồi muốn xóa hết tất cả để làm lại từ đầu.để khẳng định rằng k có ai đó mình vẫn có thể sống tốt.có hhạnh phúc nhưng ồi nhận ra là k thể nào dc.k thể nào quên dc người đó.
cảm giác này k ai có thể hiểu dc bằng mình đâu.mà có lẽ do cái tính viết văn nên mình cũng cứ thik đặt mình vào trường hợp người khác để phán xét.có lần anh ngốc ấy bảo em đúng là hay suy diễn
mà bây giờ buồn quá
mình rất nhớ anh ấy.lúc chiều học website cũng có 1 cặp giống mình va anh ấy.thật sự rất vui và hạnh phúc.cứ nhìn thấy ai giống người đó mình lại nhìn.mình thik nhìn lắm.mình rất nhớ và rất muốn gặp anh.
sáng nay k đi dc cái tình nguyện và cảm thấy tội lỗi vô cùng.bản thân mình rất tệ và ất vô trách nhiệm.cái đó mình biết.mình ghét làm cái gì mình k thik.mình thik làm cái gì mình thik và đánh đổi đến cùng.nhưng nếu nhận ra cái khác quan trọng hơn có lẽ mình cũng sẽ trao đổi
tự dưng thấy bản thân mình thật xấu xa và thực dụng quá
ai cũng ngũ hết rồi
nhớ nhà quá
nhớ cả anh
em sẽ trói con tim anh lại biết k.em k để anh có thể rời xa em đâu.ngốc ạ
anh đi làm nhớ cẩn thận anh nhé
mà mình biết hắn chẳng vô blog đọc nữa đâu.xóa mất tiêu còn đâu
tuần sau chiến đấu với lab nữa.cố lên Trần Minh Thy

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét